994+ Online
Vui lòng đăng nhập để chat.
Tôi là Lâm, đời thứ ba trong gia đình có nghề xem tướng, trừ tà truyền từ ông cố. Năm tôi hai mươi lăm, một người họ hàng xa mời tôi về một ngôi làng nhỏ ở tận vùng Đồng Tháp Mười, nơi nước nổi quanh năm, cây tràm bao bọc đến mức ban ngày cũng như hoàng hôn. Làng Vĩnh Trà nằm lọt giữa ba nhánh sông, lác đác mấy chục nóc nhà mái tranh. Người dân ở đây ít nói, ánh mắt luôn ngại ngùng, có phần sợ hãi như đang chờ đợi một điều gì đó kinh khủng sẽ xảy ra. Người mời tôi là ông Bảy Ngọc, chủ một xưởng dừa ở đầu làng. Sau khi uống chén trà sen, ông chậm rãi nói, giọng run run: — Cậu Lâm, làng chúng tôi có một lời nguyền. Đã hơn bốn mươi năm rồi, nhưng không bao giờ nguôi. Mỗi năm vào đúng ngày mười lăm tháng bảy âm lịch… lại có người mất tích. Không để lại dấu vết, không xác, không hài cốt. Như bị nước nuốt chửng. Tôi hỏi nguyên do, ông Bảy thở dài, mắt nhìn ra cánh nước bao la bên ngoài: — Có một bà tên là Tư Lí. Bà bị vu oan trộm vàng của địa chủ, bị trói tay chân, bỏ vào thúng thả ra giữa hồ sâu. Bà khóc ba ngày ba đêm, rồi thề trước khi chìm: “Nếu oan cho tôi, thì mỗi năm trăng tròn tháng bảy, tôi sẽ lấy một người trong dòng họ đã vu khống tôi, cho đến khi hết nợ máu!” Từ đó… đúng như lời bà nói.
Bạn quá bận rộn? Hãy để AI giúp bạn tóm tắt những ý chính nhất của bộ truyện này chỉ trong vài giây.